Hotline

Nhớ mùa sấu chín

Ảnh minh họa Ảnh minh họa

GD&TĐ -

“Mấy hôm trước trời còn nắng gay gắt, thế mà chỉ bước sang tháng Tám thì trời có vẻ dịu mát hơn. Hình như Thu đã lướt qua đây, để lại chút heo may và đêm hôm qua, ông trời lại nổi lên một cơn giông khiến cho cây cối được bừng tỉnh, vì vừa được tắm gội thỏa thích. Tôi nhón bước chân ra vườn xem có cây nào bị gió lướt mạnh không, chao ôi chuyện gì đã xảy ra… những quả tròn tròn bằng ngón chân cái màu vàng ươm, đang nằm thư thái trên những đám lá khô, tôi chỉ khẽ reo lên rồi nhẹ nhàng nhón chân nhặt từng trái sấu chín”.

Đó là chuyện của mấy chục năm về trước, ở góc vườn sừng sững một cây sấu già, không biết được trồng từ khi nào. Tôi sinh ra đã thấy sấu tỏa bóng râm mát một góc vườn và nơi đó cũng là thiên đường của đám trẻ trong xóm vào mỗi buổi trưa hè.

Mùa nào thức nấy, tụi trẻ tha hồ hái lượm hết ổi, dứa, đến sung, cam đà… để liên hoan. Những bữa tiệc xen lẫn tiếng cười nói, và một trong những dư vị ngọt ngào nhất của tuổi thơ, là hương vị những trái sấu chín rụng ở góc vườn. Sáng nào tôi cũng dậy thật sớm lo vệ sinh cá nhân, quét sân, cổng xong chờ cho sáng hẳn, nhìn rõ mặt đất là tôi với bé cún lại chạy tót ra góc vườn lượm những trái sấu…

Sấu cuối mùa vàng ươm, to tròn dầm đường, ớt thêm chút muối, chỉ mới nhìn thấy thôi là cả tụi trẻ đã xúm lại tranh nhau cho bằng được. Lạ kỳ thay ăn mãi chẳng biết chán. Cắn từng miếng nhỏ, tận hưởng vị chua thanh man mác, lạ lẫm, giòn dai nơi vỏ ngoài, sau đó mới đưa cả quả vào miệng, nuốt nước bọt cái ực để tận hưởng hết vị đậm đà hòa quyện của đường, muối. Món quà vặt nơi thôn quê mà chao ôi đắm say bao thế hệ tuổi thơ.

Nguyễn Trung Thành

BÌNH LUẬN

Refresh